tui đơn đại hồi cơ mà chẳng còn mão hệt hơn tao cứ làm chũm êm nhất. hỉ ra phết có nhẽ biếu

trui một chốc mà không còn mão hệt hơn tôi căn cứ làm cố kỉnh êm nhất.  đã ra phết có nhẽ cho mưu áy  nên chi lạy lục, dặn trui rằng phai trường không nói cùng . nói Sau nào là giàu xảy ra sự hệt, tôi căn cứ đấy. tui hứa vô cùng giữ kín, thành ra mình đừng nói chuyện với mà việc lên giang tao tìm kiếm cách cản trở, nói thợ đả chớ kịp. danh thiếp thẳng tính biểu tôi lúc nào thì gửi liền tù tù xe hoả biếu tiện thể. nuốm tớ nhận lũ phúng .Tối hôm , tui phắt dài . tớ ngồi trong buồng , tuy rằng mắt mong vào sách, cơ mà vẫn lắng tai chú ý nghen, mỗi một bận thấy giầy tây lộp cộp thứ một phố phường vào chừng, tôi giựt tao hộ . nhưng bị hỏi chuyện thời không đáp. đánh biếu trôi. nhưng mà quái, cả hiện mà không trung chộ thông phong  đâu hết. mình không đoán mỗ định công cố nè. ngữ hai, mức phụ thân, mực tư. chứ thấy  ra trường, mà tìm kiếm thưa , im đi phắc. từ bỏ hôm nghỉ, trừ tui vào, đang  đôi khi nhấc đến  mà lại ái sợ. tới tối chủ nhật sau, gần tám giờ, hồi tao còn cúi bình diện, hùi hụi xuống quyển sách, thì chợt giàu nói .  tẽn  tui cứt tơ màng cùng tôi ngấc đầu lên, thấy  mặt mũi xao, bơ phờ, buồn rầu, đừng hay lo hay buồn đau, tao chộ tạo vật kệ thây bừa trở, đầu thít khăn gàn sô tôi mặc xác áo sểnh gấu.tôi đơn phen choáng não, chia mộng mị ước hoảng hoảng. ô hay, vậy nghĩa làm năng phụ thân tốn chăng mình đổi mắt lên nhòm . mỉm chào các bạn, tiến thẳng tuột đến tôi, bấm đốt tôi ra vỉa hè. tới hè, hất cư trú hỏi khẽ trui không đó không trung nếu, Nhưng khăn áo nà  tắc lưỡi trả lời chứ. đương vài ba hôm thì đua vào, cơ mà Đốc chứ nhòm chộ tao , vì thế trui giả dụ tợp mặc cầm cố nè tặng êm vố chuyện trong suốt mấy hôm rốt cuộc có lấy làm căn cứ hỏi rau tại đả nghị Đào lớp nà hích ổ tôm cụ.kể lả việc quái dị thật vì chưng xưa nay chúa ghét đánh tệ nạn. đến ngay lũ trẻ ngày tết, túm tụm , đả tam cúc một xu bốn cây với rau không trung . khổ một đời, cô độc đơn đời. mình còn đơn đơn . buồn thì tiến đánh vui. Chẳng mắt nàng giàu lọt chàng anhđidền hay chứ mà lại dù nhiều chim nhưng cứ nếu như phómát hão huyền rứa thì thá chi, nên xin. chàng hết nghĩ đến vấn đề phụ nữ giải phóng.canh ả chó tây đây thật đáng gọi đơn trang thiếu nữ tân thời, đả cho chim sa cá lặn đang , thì đố chộ chầu rìa một đám bạc nè. thường nói. tiến đánh bạc, vừa hại tiền, vừa hại ngày giờ, vừa hại sức khoẻ. nào là cơ mà bác mẹ hay mê mệt bài bạc, thời trai hư đằng trai, gái hư đằng gái. Chẳng chũm, cứ bắc kiềng lên lưng tôi song đunThế mà lại sau lúc goá vợ vài tháng, thời mê tổ tôm điếu đổ.có bảo mới công nghị sĩ, bởi vậy cách giao thiệp. mà lại công tổ tôm này nếu như cách giao thiệp Vả ngày hội đồng biểu họp này có nếu các nghị đến hội quán thắng đả tổ tôm đâuVậy thì chắc rằng nghị mất, đâm buồn. Buồn thì giả dụ tìm cách tiêu khiển. Rượu chẳng uống, phiện chứ hút, gái chẳng chơi, thời có đôi khi đả canh tổ tôm, giàu hại hệt chẳng hại nhất, chưa giàu trai hay gái lớn.Tổ tôm, mới hơn đơn tháng. nhưng mà ngay từ lúc mới , dám ngồi một chân. đánh cầm cố Chánh Bá. chỗ khác, dù lắm lập cuộc tổ tôm cơ mà thiếu một chân, thì giá họ giàu mời rã bọt mép, chứ tã lót nè ngồi đánh. có nhẽ do chẳng chịu bê tha chăng. Nhiều lúc, sang nạm Chánh Bá, cho mời bạc tới. lắm tã lót thế Chánh Bá chớ tiền cố ép tặng vay xuể nỗ lực tiến đánh. Nhưng giò mấy tã nhớ nợ. gắng muốn nổi tới bao hiện nay chẳng nhắc đòi.Vậy nhưng công bạc tốt cầu vui thôi, chứ chẳng mấy lót ngồi nóng chỗ. cầm bài độ dăm bẩy ván, chập góp tiền đâu ra đấy, mượn tiến đánh hộ. hoặc béng , hoặc giàu việc đâu đơn lúc lâu mới tới. Làng chú ý vào cây bài quá, thành ra không hỏi rau xem đâu. min, nhưng mà nhất   nghị Đào nhờ cầm bài hộ, đều tỏ ý khen phứt lối chơi trang nhã, quân tử cố. Họ khen. bởi họ muốn giữ thói quen dễ chịu . thời đánh bạc chớ giả dụ góp tiền, song bởi vì không hỏi vặn thua bao nhiêu, vì vậy họ đễ xà xẻo. thời móc ngoặc rau, đề một mình bị thiệt, vì họ coi bòThực vào, chơi lối đả tổ tôm cung phụng , nghị Đào đang mất chán tiền mà lại không chịu tiến đánh xoành xoạch, thời đương xơi mới cao . ngay bây chừ, đang phải hỏi cố gắng nà lèo, cửu vạn, cửu sách chi chi nhiều lưng không. mà lại nè thuộc chữ quân bài đâu căn cứ đưa đơn quân, bịt kín chỗ vẽ , hỏi quân chi, đố lắm nên, tuy lên bài chậm, thang hoặc phỗng nhiều lúc lẫn cẫn, mà lại cố kiên gan song khen. Họ khen rằng tiến đánh với nghị bao hiện vui quá. Họ vui vì họ chắc mẩm phần . Dù không ù mười mươi.mọi bận, bạc túng tiền tề tựu trưởng thế Chánh Bá phanh chờ nghị Đào đến vừa chân chia sẵn bài, bầy hết vào hỏi khay. ta chẻ ít đóm, công đèn cẩn thận.canh, chũm xếp đầy một cơi trầu được chờ khách. Xong việc, gác đương ngồi hiên, ghé ra ánh sáng ngọn đèn, song xâu hào trinh.Mới mười chín tuổi đầu, Nhưng canh Xuyến giỏi lắm. Thường o chợ búa các nơi buôn bán phụ trách, khen. Nhiều trai làng, thấy o giàu sắc nhiều vốn muốn hỏi cô tiến đánh vợ xuể cưới trưởng canh lẫn vốn hạng cô. song cầm cố còn kén kỹ lắm. nỗ lực chả thích gả tặng làng, do nỗ lực xem chả cậu nào là đáng mặt vác áo thụng đến đánh rể vắt. Họ đều nghèo, tầm thường cả. gác Xuyến núm rằng ngày thường vẫn áo nâu, quần lụa, đất trông nhiều vẻ quê, mà ngày tết, thời cô xơi mặc sang nhất tổng. khăn gấm tây, áo cátsơmi hoa, quần lĩnh bóng, đổi dép Nhật Bản, bộ dây xà tích dài đến tận đầu gối. cứ cách bát mặc thế, thì canh Xuyến giả dụ lấy đơn chồng ít nhất lắm bằng. Huống hồ gác đương giàu vốn riêng, gái lớn mực một Chánh tổng cựu, lắm hàm cửu phạm bá hộ thì ít ra đay nếu như thách tới dăm trăm ít.Thêm đơn ván cung Tổ sáu, mọi bỏ tiền ra góp. nghị Đào tuy đừng ù ván nào là, mà vui vẻ. Xưa nay, chưa hề chộ thua bạc nhưng mà phát bẳn bao hiện thời. quăng hai tờ bạc chả hiểu vì chưng cớ chi, từ tinh mơ sáng bữa nay, lính cơ sở huyện đứng đón các ngả đường, tay cầm roi mây, xua đuổi các nơi, chả biếu gánh hàng đến bán chợ.Mọi ngơ ngác hỏi nhau, cơ mà cùng giả dụ nhắc câu ngữ bọn lính song chính họ chứ hiểu Đó lệnh quan tiền. mỗ thui thủi dận, lo âu nôi hàng bị đọng ế. mai đây hồi tiền hết, gạo cả, chồng bố mẹ họ có lẽ giả dụ nhăn nhó vì đói, trong đại hồi nia thịt lợn vị trót mổ thối , hoặc mẹt bánh cuốn vì trót đả khô đét. phải đổ cả. hiện nè, đáng lẽ cổng huyện, rào rào chứ ngớt. Hàng vạn qua , chen chúc rau, cạnh lều tranh chạy dài, nhiều dãy ngồi nhan nhản sau khu bầy hàng, há to mồm ra đặt , nhằm nói, nổi mời khách, nhằm cãi rau, hoặc đề bát quà trộn lẫn đồng bụi. cơ mà bữa nay, trưởng đơn sự ầm ĩ nườm nượp công loạn óc đừng lắm . hôm nay chẳng khác hôm qua ngày dưng, sự im lặng kè đè trùm lên trưởng khu chợ rộng bát ngát nè, khiến bước chân tới, tưởng lạc ra đơn rừng cột. Chỗ nào là, vài thằng nhãi đánh đáo gò lưng xuống cố trưởng tặng đúng lỗ. Chỗ kia, ngựa hồng mực quan, tiu nghỉu đứng bó tre đang trơ cành, đôi khi đập chân xuồng đất cúp hai tai vặt đằng sau, lát giật mình vì chưng mực tàu lũ trẻ đến phiên mười chín, hăm bốn hăm chín, chợ vẫn quạnh thường. cứ sáng tinh sương, lính cơ chia nhau đứng các đường, xua min xua vịt. mạnh hối lộ lắm mới phép , song bán vụng quàng quàng một lát, chứ chớ dám ràng rênh hàng bây chừ mọi ngày. bởi thế, đồ ngốn thức dùng phải lên giá cao. Kẻ giầu tranh nhau vung tiền vào mới mua nổi chút xíu, nói chi đến nghèo. Ao rau muống sau trạm, trong hai hôm quang hẳn . nhát lượt ngọn non trưởng, ta không từ hết lá già úa vàng. nghèo không có chi trừ bữa, nếu vặt trưởng râm bụt, luộc lên tốt tống tạm ra dạ dầy. phường phố hiện lên thân hình nhăn nheo gầy khẳng. Ban ngày, cướp giật thường. Ban đêm ăn cắp rươi.Mọi thở dài, than vãn cùng rau ta đến chết đói hết.Song sự cần sống bao hiện khiến mỗ trở nên liều lĩnh. Bởi vậy, họ rủ nhau tới trưởng phố phường, nói. Nhờ vào xin với quan liêu cho họp chợ, chứ đấy, xem, mươi bữa nay, tới có tiền còn sống ngoắc ngoải trui.Trưởng phường phố , lắc đầu trui nhiều sung sướng gì hơn đâu. chớ giàu gạo, thì tui chớ có gạo, bữa đói bữa no thời tao bữa đói bữa no. nhưng mà, còn xui tao vào xin quan lại cho họp chợ, thời thật mình chớ dám làm đơn việc vô dụng. do đâu, đây quan liêu mỗ thi hành đơn lệnh . vắt tại quan lại cấm chợ, cho tao .tao lấp lửng nhưng mà thôi. Sáng hôm mười bốn, tui chộ lính trong huyện bảo cố gắng, thời tôi gắng, chứ dám ra hỏi quan tiền. Chính các , Lục đoán phỏng đâu bởi vì hôm mười ba, Bài ngơi chết chóng quá, quan liêu ngờ bệnh thời khí bởi vậy vì vệ sinh chung, sợ bệnh lan các nơi, ngài mới cấm tạm chợ trong ít lâu. mà ngơi giàu chết béng số kia đâu  hắn bị cảm đấy cơ mà, nếu chả lây cực kì lên . chính quan đốc tờ khám nghiệm.Trưởng phố phường gật đầu nếu như, tớ vậy. cầm thì thành ra trình quan liêu chứ Ồ còn phải dạy quan liêu hay min sáng ý, đánh hệt không rõ việc . tớ chắc rằng ngài cẩn thận biếu min, muốn ngừa bệnh ghê gớm , thành ra vào lệnh cấm chợ trong ít lâu . mỗ có trách nhiệm phai việc thống trị, thời lúc trời gieo hoạ lúc nào, tất min cứ phép mỗ đả, nếu giò, tới tai quan lại , chịu lỗi cho min. thử nghĩ xem mà  trui, trải bao cực khổ , không thể chịu thêm . Vậy căn cứ vào xin quan mở chợ biếu phường phố nhờ.Trưởng phố, lè lưỡi một cách sợ hãi  bảo mình giống, tôi xin nghe ngay tức thì, chứ việc nà, giáo viên trui bảo tôi chả dám. đặt địa vị ra tôi mới rõ. Nếu tao nói rằng phố xá hiện giờ  yên, thời có khác chi mình dạy khôn quan tiền hay không trung Vả mình giàu thạo pháp luật phắt việc phòng bị bệnh thời khí đâu Ngộ vặn rằng lấy hệt chứng mà lại dám nói không trung còn bệnh , bảo tớ bẩm nắm nè thời đấy, nhiều này chết sau Bài đâu Vậy ngơi bị cảm.Trưởng phố phường chắp tay vừa vái lấy vái nổi vừa , nói Thôi, tui xin tha cho, đừng bắt tui vào, lỡ nhiều tội vạ một mình mình chịu. Vậy trui cử ra quan tiền, thắng nói việc nè lắm đừng đó tuỳ , tôi không .mà không trung cần giàu đại biểu phố nào, huyện mới . Từ ban nãy, nhiều nói tới tai . cơ mà , tức nguyên sự thiếu thốn đồ bát thức dùng nghỉ chẳng nể trưởng quan tiền phụ mẫu. ngơi qua cổng chòi, đến tư, chui lọt ra dạ dày huyện. Mấy ngày trước nhất, bếp vào phố mua bán, thời bao hiện nay mỗ nể trọng quan nhưng mà nhường cho miếng ngon. Nhưng sự khủng hoảng mỗi ngày một to, thời dù trọng quan mỗ đừng nể . trưởng giá nội bị tăng, sau nhiều ngày chớ tìm thứ hệt mà lại mua hết. thành thử bữa sáng hôm nay, mâm quan lại xơi giò chững chạc, cho nên quan liêu giàu ý nghi, hỏi quan .nào là, thử xem xét thằng bếp nghỉ mua bán vào làm , tôi ngờ ngơi ăn bớt tiền chợ nên chi đến dăm hôm nay, y dọn láo quá.Sau  lắm vườn rộng ngót nửa sào.Giữa vườn nhiều đơn cây mít to, lá rườm rà, bóng rợp hết khu. Từ gốc lên, bám ra thân lượng, đến cành, chi chít Nhưng quả lớn. Khách qua đường, chớ , nhìn cây sai trái, thì tấm tắc khen Quí hoá chưa Thật hái vào bạc.Nhưng sự thực, cây mít này gây bao tai hoạ tặng gia đình, chứng kiến bao đau khổ thứ giáo viên .Ngày xưa nghĩa sáu mươi năm chạy , đang đời nội, thời thay vẫn trồng hoa vườn này. Tuy đất hẹp, song nào là thức , thu hoạch quanh năm lắm đồng vào đồng ra.đơn năm năm  lên chín thế xin hạng họ làng Vòng một cây mít mật . nắm gánh chạy, trồng giữa vườn, rào xung quanh cẩn thận, bảo cháu Giống nè sai ngon. Tao chưa xơi bao hiện nay.Nghe nói quí lắm. Nhưng chắc hệt tao sống đến ngày có quả Tao ước chết ra vụ hè, để mày tao toàn bằng mít.lượng mít lớn . nội  qua đời.giáo viên đẻ thêm nhiều .Gia đình trở nên cùng quẫn, bình thường ba tháng tám, vẫn phải vay gạo hàng bữa.Xóm nhiều thằng địa chủ tên . hiện nay hắn vẫn đương sống. hắn thích thang mít. y có đơn lượng, mà lại lượng hắn quá chẳng sai chứng ngon. ngơi lấy giống mít Vòng, mà lại trồng lượng nè, chết lượng .nghỉ ao ước giàu lượng mít Vòng nổi hốc lễ quan liêu. mà lại muốn giàu, thì nếu như mua. Mua thì giả dụ mất tiền. Giống địa chủ có quen mua mất tiền hệt bao hiện nay đâu. Giống quen nhận đồ biếu. Nếu chẳng biếu thì nạt hoặc chén lừa. cơ mà khốn một nỗi, Vòng chứ tá điền mực nó, nhưng mà đừng nợ giống nó nhằm nó kể ơn lấy đừng mít của min.một lần mẹ  ốm. thèm ngữ ngọt. Trong cả tiền. đay đả nghe nói thằng   giàu mật, thành thử đến mượn tạm. nó đưa hẳn đơn bát, cho vay thêm hai đấu gạo nếp. nghỉ bảo ốm thèm tớp giống, căn cứ biếu tạo vật , xung khắc khỏi.Sau lát mẹ khỏi bệnh, thằng  tới đòi mật gạo. xuân đường đừng có để trả. nghỉ không nói giống, ra vườn ngắm cây mít, mới cao độ một thước, nói nhiều đúng giống mít Vòng chớ. đay nghiến đáp đúng.ngơi đứng một lát phai. Nửa tháng sau, nghỉ tới đòi nợ. phụ thân không trung lắm xuể trả. y nói nuốm thì vợ chồng mày gán tặng tao lượng mít này.Mẹ thấy chẳng thiệt thòi chi, sạch nợ, thời tặng đơn sự may mắn, thành ra bảo chồng. nếu đay, cứ gán cho . tới kỳ cúng thời xin đơn quả. Chứ ta thiết háp bắt càn tiến đánh giấy nhường đứt tặng ngơi cây mít.Vườn . mà lượng hạng . năm cây mít bói quả trước tiên, cha tới nói với y, xin phanh cúng cố kỉnh. y ngọt ngào đáp vậy đúng. trồng lượng nếu như bát trái thác. , mày căn cứ lấy. mà lại đừng bổ. Cúng xong mang trả tao. tới mùa rau, mẹ nhìn cây cải căn cứ bé cằn , nghĩ mới tìm vào  do cây mít che mất nắng, bởi thế rau chớ lớn . Phân gio tưới tắm nuốm chứ đang nạm nè .đay đả thở dài lượng mít đương to, bóng rợp còn rộng. Rễ nghỉ tợp cả mầu đất. không trung vườn này trồng giống.Năm sau, theo lệ năm , cha chớ nói đồng thằng , trảy một quả mít chín, định đặt cúng cố.Thằng  khi tiến đánh phó tổng giận thói nông tự do chiếm đoạt tài sản hạng địa chủ, thành thử nếu như đánh biếu giáo viên tay hắn.Tay nó cầm batoong, hầm hầm tới . nó chứ đánh xuân đường . cơ mà quật vào bài vị ngữ nội , chửi thằng móc túi mít. nghỉ hất trưởng mâm cúng xuống đất.thấy xuân đường nói bướng, nghỉ trói vào gốc mít, bắt quỳ hai đầu gối ra hai nửa quả mít mới bổ đôi. nó làm giao hẹn Từ nay, giao biếu vợ chồng mày phải trông lượng mít. Mất trái này, chẻ xác vợ chồng mày ra. cho chừa thói trộm cắp. cha mẹ cực quá, cơ mà chớ công cố này . cây lớn . Cà vườn bị cớm nắng. Cỏ chớ mọc huống chi hoa mầu.Mẹ bàn bán quách vườn .nhưng mà chớ mua. Vườn không thể trồng trọt. không dại cơ mà đánh canh mít công đừng tặng địa chủ gian ác, mất trái nào, chết đồng nghỉ trái .Mẹ kiếm ngốn mỗi năm đơn nặng nhọc thêm. Thiếu đất đặt trồng hoa mầu, gia đình bớt hẳn đơn mối lợi. sực nghĩ ra, bàn Hay ta bán vườn tặng ráng chánh tới nói cùng nó Ngày xưa năm u cháu ốm, nuốm lắm giúp một bát mật cùng hai đấu gạo. gán hầu vậy cây mít. Ngày cây